Với đại đa số chúng ta, DOTA 2 là một trò chơi, một thú vui giải trí sau những giờ học tập và làm việc căng thẳng, một cách để thư giãn và giao lưu với bạn bè. Tuy nhiên, với một số người, thì nó trở thành nguồn cảm hứng, và là động lực để họ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Dưới đây là một bức tâm thư đến từ một game thủ DOTA 2 gửi Sing_Sing kể về câu chuyện của người bạn thân vừa qua đời sau khi mắc phải chứng Aneurysm (Phình động mạch chủ). Chính những giờ phút vui vẻ và Chí Phèo của Sing đã khích lệ cậu ấy vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.

DOTA 2 cứu rỗi 1 chàng trai đồng tính

"Xin chào.

Bạn tôi tên là Gordon. Gordon mê đánh DOTA 2 lắm, và cậu ấy cũng thích lên reddit chém gió. Thế mà cậu ấy đã ra đi được 4 ngày rồi. Một chàng trai trẻ trung, sáng sủa cật lực đèn sách ở trường cao học với nụ cười tỏa nắng và đôi mắt đầy tự tin giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn bên cạnh âm thanh ngang phè phè đến ớn lạnh và một cái vạch đỏ thẳng tắp của cái máy đo nhịp tim. Phình động mạch chủ. Cơn bạo bệnh đến mà không bao giờ báo trước. Nhiều người dính một phát là đi luôn. Gordon may mắn sống sót được lần đầu tiên. Sau đó, cậu ấy mất đi 1 phần trí nhớ, và không còn là chính mình nữa. Đến lần thứ hai thì không còn gì cứu được nữa. Cậu ấy phá lên cười điên loạn một cách không thể kiểm soát nổi, và rồi im lặng mãi mãi. 

guisingsing

Động mạch chủ của người thường (Trái) và người mắc bệnh (Phải)

Có thể tôi chỉ đang lảm nhảm và xả hơi để phần nào giải tỏa sự bức bối đang tràn đầy tâm trí mình ở thời điểm này, sao cũng được. Nhưng khi Gordon còn ở đây, cậu ta có lẽ là fan số 1 của SingSing, với lí do tương tự như bao người khác: phong cách thoải mái, cách lên đồ dị hợm, những khoảnh khắc dở hơi và thái độ lạc quan hay châm biếm mỗi lần bay pub cùng đồng đội. 

Sau khi động mạch chủ vỡ lần đầu tiên và Gordon phải nhập viện, cậu ấy dường như trở thành một con người khác. Tay chân lúc nào cũng run lẩy bẩy, tâm trạng sáng nắng chiều mưa, và cậu ấy không thể kiểm soát cảm xúc của mình. Cậu ta chơi DOTA, đánh hay oặc dở, chửi bới đồng đội, xong lại xin lỗi không ngớt, đôi khi còn khóc nức nở. Cậu ta hoàn toàn phát điên. Ấy thế mà, tôi tự hỏi, làm sao con người có thể ác độc đến vậy. Ừ, cứ cho là khi một thằng đồng đội dấm dớ tự dưng chửi bạn, xong lại sụt sùi xin lỗi liên hồi, bạn sẽ nghĩ rằng nó bị dở hơi và gọi nó bằng đủ mọi loại biệt danh. Nào là thiểu năng, pê đê, đại khái vậy. Nhưng Gordon chịu được những lời sỉ nhục đó. Thế nhưng tệ hại nhất là một thằng sẵng giọng rủa: "Tao hi vọng mày bị u não và chết không nhắm mắt."

Chửi nó thì tôi có đánh giỏi hơn không? Không! Tôi chỉ trở thành 1 thằng dẩm **.

Và tất cả chỉ bắt đầu từ một chút lời qua tiếng lại.

SingSing ạ, nếu anh đang đọc những dòng này. Tôi xin cảm ơn anh. Tôi biết văn phong của tôi không được hay ho gì cho lắm. Nhưng tôi chỉ muốn anh biết rằng bạn tôi là một fan cuồng của anh. Gordon rất mê phong cách chơi, lối suy nghĩ, những lần troll hay kể cả khi đánh giải của anh. Cậu ấy mê cách anh lên đồ như một thằng 1k MMR, hay cách anh gào "Babushka", "Davai Davai" hoặc "We foking lost." Anh là một phần lớn của cuộc đời cậu ấy đấy! Sau khi bị liệt giường liệt chiếu, cậu ấy thường xuyên xem stream/video của anh, và nói:

"Chà, ông này suy nghĩ lạc quan vãi. Chẳng bao giờ lên cơn vô cớ. Lúc nào cũng bình tĩnh và thản nhiên như không vậy. Lúc nào cũng lạc quan... Ước gì tớ được như SingSing."

guisingsing2

Những giây phút vui đùa của SingSing đã giúp cho Gordon có thêm nghị lực sống.

Thế rồi cậu ấy cười một mình, cho đến khi cơn bệnh ập đến và nước mắt lại rơi không ngớt. Mỗi lần chứng kiến việc đó, tôi lại cảm thấy đau thắt trong lồng ngực.

Tôi muốn cảm ơn anh, SingSing, trong trường hợp nhỏ nhoi anh đọc được bức thư này. Tôi muốn cảm ơn anh đã đồng hành cùng Gordon cho đến cuối con đường của cậu ấy. Tôi muốn cảm ơn anh vì đã trở thành một streamer xuất chúng và gieo mầm hi vọng vào trong linh hồn của một người dường như đã gục ngã. Cảm ơn.

Các bạn, làm ơn hãy cố gắng hết sức để giữ phong thái lạc quan trong những game đấu của mình. Bạn không biết thật sự con Crystal Maiden đang feed, hay con Legion Commander cắm mặt farm rừng 20' là ai. Chúng ta đều là con người phía sau bàn phím điều khiển những nhân vật ảo tưởng. Dù đánh sida hay cố tình feed đi chăng nữa, thì xét cho cùng họ đều là con người. Với lớp màn bảo vệ "trên mạng không ai biết bạn là ai" và tính hiếu thắng bẩm sinh, đôi khi bạn tuôn ra những lời độc mồm độc miệng đến khó tin. Nhưng có đáng không, nhằm xả 1 chút stress mà bạn có thể làm tổn thương đến những vấn đề nhạy cảm và thầm kín nhất trong tâm can của người khác, hay để lại hậu quả khó ai lường trước được. 

guisingsing3

What for?

Tôi biết nhiều người sẽ không tin câu chuyện này, và tôi hiểu. Trên mạng mà, tôi không có gì để chứng minh rằng lời nói của mình là xác thực. Tôi chỉ là một người vừa mới mất đi anh bạn thân thiết nhất. Hiện tại tâm trạng tôi đang rối bời và tôi chỉ muốn tâm sự để trải lòng mình phần nào thôi. Kể cả bạn không tin đi chăng nữa, xin hãy gửi lời cầu nguyện đến cho Gordon. Và lần sau bạn chuẩn bị chửi bới một ai đó, hãy nghĩ xem chẳng phải tốt hơn sao nếu bạn góp ý nhẹ nhàng kiểu: "Này Crystal Maiden, tớ nghĩ lần sau cậu nên lên Glimmer Cape thay vì Yasha."

Gordon, ôi Gordon. Cậu là một chàng trai tốt. Tôi sẽ nhớ cậu lắm. Cậu là một con người lạc quan. Và cậu học nó từ SingSing, và có lẽ anh ấy cũng rất vui khi truyền được cảm hứng đến cho cậu ở những giai đoạn khốn khó nhất."

Source

Playdota.vn